2020-August

Chuyện đời thường – Tháng 08/2020

**********

Đây là những câu chuyện đời thường chúng tôi tự quan sát, hoặc nghe người khác kể, hoặc được gửi đến qua email… Bạn có thể gửi đến email “[email protected] cho chúng tôi những câu chuyện, tâm sự đời thường của bạn, những chuyện bạn muốn chia sẻ ẩn danh với người khác.

**********

#200803

Tôi và bạn gái đang đi dạo ở phố đi bộ. Có mấy cậu thanh niên cao to, mặt mày bậm trợn đi ngang qua buông lời trêu ghẹo và khi đi ngang qua chúng tôi thì nói “Mông đẹp quá!”. Bạn gái tôi rất khó chịu và yêu cầu tôi phải làm điều gì đó với mấy thằng kia. Tôi thầm nghĩ nếu không làm gì cả thì thì sẽ trở nên hèn trong mắt bạn gái; còn nếu gây sự với mấy thằng kia thì có thể dẫn tới đánh nhau và tôi có thể bị no đòn vì tôi chỉ một mình. Thế là tôi quay lại rồi nói với theo “Cảm ơn! Tôi tập gym hàng tuần.” Bạn gái hài lòng, còn mấy thằng kia thì đỏ mặt xấu hổ mà cũng chẳng làm gì được tôi :))

#200802
Trời mưa, kẹt xe, mệt nhoài mới lái xe về đến được sân chung cư. May quá còn một chỗ trống có thể đỗ xe gần lối vào khu vực thang máy. Nhưng vì trời mưa nhòe hết kính không thấy rõ gì cả nên loay hoay gần 10 phút mà vẫn không cho xe vào “chuồng” được. Cuối cùng đánh bó tay dừng xe ở ngay giữa lối đi rồi gọi cho chồng xuống trợ giúp. Chồng chưa kịp xuống mà cuối đường lại có một chiếc xe muốn ra 🙁 Tôi không nghĩ ra được điều gì thông minh hơn là kéo thắng tay rồi trèo qua ghế ngồi ghế bên cạnh ghế tài xế. Tài xế xe kia sau một hồi bấm còi mà không thấy xe tôi động tĩnh gì nên hùng hổ mở cửa xe chạy đến xe của tôi chắc định kiếm chuyện. Nhưng tôi hạ kính xuống và nói tài xế bỏ xe đây chạy lên chung cư có chuyện chưa thấy quay lại. Nếu tôi không “nhanh trí” chắc bị ăn chửi “đàn bà không biết lái xe” rồi :))  

#2008001
Vợ tôi bị cận thị nặng. Mỗi khi giận tôi cô ấy thường nói “Em không muốn nhìn thấy mặt anh nữa!” rồi tháo kính ra 🙂 Khi chúng tôi làm hòa thì cô ấy lại đeo kính vào :))  Vợ ơi, yêu vợ lắm cơ!!!

2020-July

Chuyện đời thường – Tháng 07/2020

**********

Đây là những câu chuyện đời thường chúng tôi tự quan sát, hoặc nghe người khác kể, hoặc được gửi đến qua email… Bạn có thể gửi đến email “[email protected] cho chúng tôi những câu chuyện, tâm sự đời thường của bạn, những chuyện bạn muốn chia sẻ ẩn danh với người khác.

**********

#2007004
Vài năm trước, khi tôi còn  là sinh viên năm thứ 2, tôi được yêu cầu hỗ trợ phòng tuyển sinh của trường để giải đáp các thắc mắc cho các thí sinh muốn đăng ký thi vào trường tôi học lúc đó. Có một cậu thí sinh đến hỏi, tôi viết một mẩu giấy rồi đưa cho cậu ta. Không hiểu bằng cách nào mà mẫu giấy đó đến được tay trưởng phòng tuyển sinh. Tôi bị đuổi khỏi nhóm hỗ trợ tuyển sinh ngay lập tức vì mẫu giấy đó viết “Đừng thi vào trường này” :))  

#2007003
Trước đây tôi chưa từng bao giờ nghĩ về ấn tượng mà tôi để lại cho người khác trong lần gặp đầu tiên. Nhưng một tháng trở lại đây tôi bắt đầu thường xuyên nghĩ về điều này sau khi 3 trong số 5 bạn gái thân của tôi “bật mí” rằng họ đã rất khó chịu về tôi trong lần gặp gặp đầu tiên. Thực sự là tôi bị sốc khi nghe về điều này thì từ trước đến giờ tôi nghĩ mình luôn thân thiện, tốt bụng và do đó người khác chắc thoải mái khi tiếp xúc với tôi. Giờ tôi không thể tự nhiên nói chuyện với người lạ được :(( “Cảm ơn” các bạn :((

#2007002
Không biết đến bao giờ ở Việt Nam mới hết thói quen vứt rác ra đường từ xe hơi. Không chỉ người ngồi bên trong xe “cùi bắp” mới vứt rác ra đường. Hôm nay một chiếc Porsche đang chạy ở một tuyến đường đi vào trung tâm quận 1 thì cửa kính hạ xuống và sau đó một hộp xốp đựng xôi bọc trong 1 bao ny-lon “phi” ra đường. Cửa kính sau đó được nâng lên và xe tiếp tục chạy như không có chuyện gì xảy ra. Ước gì có phép lạ để bịch rác đó “phi” ngược trở lại đập thẳng vào mặt người vứt rác ra đường!!! 

#2007001
Đối với trẻ con hạnh phúc đơn giản hơn rất nhiều so với người lớn. Trong lúc cha mẹ chúng đang ăn sáng ở quán ăn dưới tầng trệt chung cư thì 2 con đứa  ra một góc (gần bàn của tôi). Một đứa nói “một, hai, ba”  rồi đứa kia nói tiếp “kẹo sô-cô-la” rồi cả cười phá lên một cách không thể tự nhiên hơn :). Cứ thế 2 đứa cứ “một, hai, ba, kẹo sô-cô-la” rồi cười hoài mà không biết chán.